LIÊN ĐỘI 8 THANH NIÊN XUNG PHONG

ĐƯỢC THÀNH LẬP VÀO NGÀY 28 / 03 / 1976 CÙNG NGÀY THÀNH LẬP LỰC LƯỢNG THANH NIÊN XUNG THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH.

LIÊN ĐỘI 8 THANH NIÊN XUNG PHONG

ĐÓNG QUÂN TẠI ĐỊA BÀN NÔNG TRƯỜNG PHẠM VĂN CỘI 1, HUYỆN CỦ CHI, TP . HCM ...

LIÊN ĐỘI 8 THANH NIÊN XUNG PHONG

ĐÃ KẾT NỐI ANH CHỊ EM CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG LIÊN ĐỘI 8 SAU HƠN 30 NĂM XA CÁCH...

LIÊN ĐỘI 8 THANH NIÊN XUNG PHONG

SAU KHI KẾT NỐI ANH CHỊ EM ĐÃ TỔ CHỨC HỌP MẶT " VỀ NGUỒN " HẰNG NĂM VÀO NGÀY KỶ NIỆM THÀNH LẬP ( 28 / 03 / 1976 ) LỰC LƯỢNG THANH NIÊN XUNG PHONG TP . HCM TẠI NÔNG TRƯỜNG PHAM VĂN CỘI, HUYỆN CỦ CHI, TP . HCM ...

LIÊN ĐỘI 8 THANH NIÊN XUNG PHONG

HÂN HẠNH ĐƯỢC GẶP GỠ GIAO LƯU VÀ ĐÓN NHẬN ĐÓNG GÓP Ý KIẾN CÙNG TẤT CẢ ANH CHỊ EM CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG QUA CÁC THỜI KỲ NÓI CHUNG CŨNG NHƯ LIÊN ĐỘI 8 NÓI RIÊNG.

Showing posts with label BAI-VIET-HOI-KY. Show all posts
Showing posts with label BAI-VIET-HOI-KY. Show all posts

Monday, 15 August 2016

TÔI ĐI THANH NIÊN XUNG PHONG ( P.3 )





III



                                                Một mâm cơm được anh em lãnh từ hậu cần về bày ra trên sạp giường. Anh em trong tổ quây quần bên mâm cơm ăn một cách ngon lành. Thực đơn cũng bình thường như mọi bữa cơm gia đình của người Việt Nam với ba món : mặn, xào và canh làm chủ lực. Trước năm 1975, tôi có sinh hoạt Hướng đạo sinh Việt Nam, tôi đã có những buổi cơm tập thể đầu tiên trong những lần sinh hoạt cắm trại  và ở môi trường Thanh niên Xung phong này, thì đây chính là bữa cơm tập thể lần thứ hai trong một môi trường tập thể mới của cuộc đời tôi. Sau khi ăn uống xong, anh em chúng tôi ngả lưng ra nằm nghỉ ngơi lấy lại sức cũng như lấy lại tinh thần và tự tin để chuẩn bị đón nhận những điều mới lạ sẽ đến trong các ngày tới mà tự thâm tâm tôi nghĩ chắc chắn là sẽ có nhiều khó khăn gian khổ. Đêm đến, nằm trong mùng mà trong lòng thấy bứt rứt khi không khí yên tĩnh đến lạ, không một tiếng côn trùng kêu, không một tiếng chim rừng vỗ cánh vụt bay ngang mà chỉ vài ba tiếng " cọt kẹt... cót két " thỉnh thoảng vang lên khi anh em trở mình. Chắc cũng có những anh em mang tâm trạng như tôi nên chưa dỗ được giấc ngủ của mình. Nhắm mắt, tôi cố đi vào giấc ngủ nhưng lại cứ lo ra, suy nghĩ lung tung để rồi tự than thở và tự hỏi trong lòng đâu rồi tiếng xe gắn máy nổ giòn, đâu rồi tiếng radio hay ti - vi vang vang vào mỗi đêm, đâu rồi tiếng huyên náo hay tiếng rao của những người buôn bán, đâu rồi ... và đâu rồi những âm thanh quen thuộc của thành phố... Rồi thì giấc ngủ không biết đến tự lúc nào rất nhẹ nhàng êm ái, không mộng không mơ gì hết và cho đến khi tiếng kẻng báo thức vang lên thì tôi mới giật mình thức giấc. Chà, mới 5h sáng mà đã dậy tập thể dục rồi, gay go đây. Đúng là gay go vì ở thành phố có khi nào mà phải dậy giờ này đâu, mong rằng mình cũng sẽ thích nghi với giờ giấc sinh hoạt này và với quyết tâm thì phải được thôi. Ngày mới bắt đầu rồi và ngày hôm nay, tất cả anh chị em chúng tôi đều được nghỉ dưỡng sức cũng như tập làm quen dần với nếp sống tập thể mà mình sẽ phải sống lâu dài. Nhân dịp nghỉ ngơi này, tôi cũng quen và biết được vài người bạn cùng địa phương mà khi ở dưới thì không ai biết ai cả. Khi biết cùng ở địa phương thì ai cũng thốt lên ngạc nhiên vì sao chung địa phương mà không biết nhau. Quả thật là không có duyên để quen biết khi ở gần nhau để cho đến lúc ở một nơi có thể nói " khỉ ho, cò gáy " này thì mới biết nhau, chả hiểu sao nữa nhưng cũng là điều hay đó chứ, đúng như câu " Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng ". Khoảng thời gian này, tôi cũng tìm hiểu được nơi mình đang sống là " vùng oanh tạc tự do " sát bên khu vực căn cứ quân sự Đồng Dù thời trước năm 1975. Mọi việc theo thời gian dần dần lộ rõ, giúp tôi hiểu được những gì mình đang làm là phục vụ cho ai, với mục đích gì và việc mình làm là đúng hay sai.



Wednesday, 9 March 2016

THANH NIÊN XUNG PHONG ÁO NÂU.

       Anh chị em Cựu TNXP LĐ8 thân mến, nhân kỷ niệm 40 năm ngày ra quân của LL TNXP TP.HCM ( 28/03/1976 - 28/03/2016 ), BLL xin giới thiệu bài viết hồi ký của anh Nguyễn Quốc Thắng ( một Cựu TNXP Áo nâu ) viết về nguồn gốc của TNXP Áo nâu. Qua bài này chúng ta cũng hiểu phần nào nguồn gốc của LĐ8 TNXP. Trân trọng mời các anh chị em cùng xem nhé.






THANH NIÊN XUNG PHONG ÁO NÂU
          Thành phố Sài-Gòn trong những ngày đầu sau giải phóng 30/4/75 rất bề bộn và ngổn ngang . Để góp phần giữ gìn an ninh trật tự , ngày 20/7/1975 tại số 4 Duy Tân , Thành đoàn ( bí thư Thành đoàn lúc đó là anh Phạm Chánh Trực - Năm Nghị ) đã thành lập  4 C TNXP với trang phục là quần áo ka-ki màu xanh ( giống màu xanh xe Yamaha ) và đặt tên là TNXP Tập Trung - hoặc là Liên đội TNXP áo xanh.
          Sau đó đúng 5 tuần, vào ngày 26/8/1975, tại trường Đoàn Lý Tự Trọng ( 129 Đinh Tiên Hoàng - Bình Thạnh ), Thành đoàn lại tổ chức thành lập thêm 4 C TNXP, với trang phục là bộ quần áo bà ba vải tám màu nâu với tên gọi là TNXP Huy động , hoặc là Liên đội TNXP áo nâu.
          Sở dĩ hai bộ phận TNXP có tên khác nhau là có lý do :
     - TNXP Tập Trung - Áo xanh với nhiệm vụ là hỗ trợ giữ gìn an ninh trật tự và xác định phục vụ lâu dài.
     - TNXP Huy Động - Áo nâu với nhiệm là làm kinh tế với thời hạn phục vụ 3 tháng nhưng có nhiều bạn phục vụ xong 3 tháng, về đi học tiếp hoặc làm việc khác. Tuy nhiên cũng có nhiều anh chị em tự nguyện phục vụ tới mấy năm ... Như mình đây, bắt đầu gia nhập TNXP ( Áo nâu ) ngày 26/8/1975 đến tháng 12/1980 mới nghỉ ra làm " phó thường dân " ... Tính ra thời gian phục vụ cũng được 5 năm 4 tháng - Trong đó có 3 năm chuyển qua biên chế công nhân viên của nông trường, nhưng vẫn sống làm việc theo chế độ tập thể. Đặc biệt trong liên đội TNXP Huy động - Áo nâu lúc bấy giờ có 56 anh chị em đang là sinh viên năm thứ nhất của trường đại học Văn Khoa. 



        Tuy có nhiệm vụ khác nhau như vậy nhưng khi đi vào hoạt động thực tế thì nhiệm vụ của hai bộ phận TNXP Áo xanh, Áo nâu đều như nhau : KHAI HOANG PHỤC HÓA, tùy theo thổ nhưỡng và môi trường mà lao động. Theo đó, 4 C Áo xanh đóng quân ở Xuyên Mộc Bà Rịa thì khai hoang trồng rừng, chăn nuôi gà vịt, trồng cây lương thực như : bắp, đậu, khoai lang, khoai mì ...v..v. Còn 4C Áo nâu ở Lê Minh Xuân huyện Bình Chánh thì đào kênh, làm thủy lợi, nhổ cỏ thơm, mía ...v..v.
      Bây giờ, tôi sẽ tập trung nói về hoạt động của TNXP - Áo nâu. Sau khi tập huấn 4 ngày ở trường Đoàn Lý Tự Trọng ( bây giờ là số 129 Đinh Tiên Hoàng, quận Bình Thạnh, TP HCM ) thì đến ngày 30/8/75 , Liên đội TNXP áo nâu đổ quân xuống vùng đất Lê Minh Xuân ( lúc này chưa thành lập Nông trường )... Ở Lê Minh Xuân hơn một tháng thì từ 4C, Liên đội TNXP Áo nâu biên chế lại chỉ còn 3 C. Ban đầu chỉ có 2 anh Năm Hồng và Tám Đông phụ trách Liên đội , sau khi ổn định sắp xếp lại thì ban chỉ huy Liên đội Áo nâu chính thức gồm các anh : Bảy Trúc , Tám Đông , Nguyễn Văn Quỳ và anh Võ Đình Bình . Sau đây là danh sách Ban chỉ huy ( BCH ) các C, có thể nói là chính xác 100%  :
 * BCH C1 gồm các anh :
      -  Chính trị viên : Trần Lượng .
      -  C trưởng : Ngô Kim Chúc ( Nguyễn Tự Chúc ).
      - C phó : Đoàn Minh Cương.
                
  * BCH C2 gồm các anh :
      - Chính trị viên : Nguyễn Ngọc Tâm. 
      - C trưởng : Võ Văn Đệ. 
      - C phó : Nguyễn Quý Ninh. 
              
  * BCH C3 gồm các anh :
     - Chính trị viên : Nguyễn Văn Hoa ( Ba Hoa ). 
     - C trưởng : Phan Tấn Lân.
     - C phó : Tạ Quảng.
                
      Cho đến ngày 28/3/76  tại sân vận động Thống Nhất, thành Đoàn vận động và tổ chức cho hơn một vạn TNXP ra quân về các nông trường cũng như  vùng kinh tế mới. Trước thời điểm trên, quân số của 4C áo xanh và 3C áo nâu đã rải ra ở các nơi ấy để làm cán bộ khung cũng như đón quân 28/3/1976. Lúc này, trách nhiệm của các anh cao hơn, nặng nề hơn và đa số các vị trí của Liên đội đều do các anh phụ trách, ví dụ như :
     - Anh Võ Đình Bình LĐT. LĐ1 ( có một khoảng thời gian anh về làm trưởng phòng kế hoạch của lực lượng TNXP ), nay anh đã mất. 
     - Anh Nguyễn Ngọc Tâm CTV. LĐ 11.
     - Anh Võ Văn Đệ LĐT.LĐ 5.
    - Anh Trần Lượng LĐT. LĐ 8 ( sau này anh là phó giám đốc nông trường Phạm Văn Côi 1 ).
     - Anh Nguyễn Quý Ninh LĐP. LĐ 9.
        Còn một số anh nữa nhưng tôi không thể nào nhớ hết, mong rằng anh chị nào rõ về vấn đề này xin bổ sung cho hoàn tất. Có một điều thú vị về anh Phan Tấn Lân khi làm Giám đốc Nông trường Đỗ Hoà. Anh Lân là hình tượng chính ( Ông Đen ) trong nhạc phẩm " LỜI TỎ TÌNH TRÊN ĐẢO ÔNG ĐEN "  của nhạc sĩ Trương Quang Lục và các ca sĩ : Như Hảo, Khắc Dũng, Nhất Sinh đã từng trình diễn.
     Đặc biệt anh Nguyễn Văn Hoa đã có thời gian phụ trách Chỉ huy trưởng lực lực lượng TNXP TP HCM , sau tổ chức phân công anh về làm Bí thư huyện ủy huyện Hóc Môn , hiện nay anh đã về hưu ...
     Tất cả những dữ liệu trên đây mình thu thập từ nhiều nguồn, nhưng chủ yếu cũng từ bản thân và các đồng đội... Những trí nhớ có khoảng cách gần 40 năm.
    Dù có tham khảo đối chiếu cẩn thận cũng không thể tránh được sai sót và thiếu chính xác. Mong các bạn hiểu và thông cảm cho. Mình cũng rất mong nhận được tất cả sự góp ý của các bạn gần xa
  Thân chào đoàn kết và xây dựng
           Nguyễn Quốc Thắng
              Cựu TNXP áo nâu
                Cựu TNXP LĐ 8
    NT Phạm Văn Cội   huyện Củ Chi






Wednesday, 28 October 2015

ÁO NÂU

 TP Sài Gòn trong những ngày đầu sau giải phóng 30/4/75 rất bề bộn ngổn ngang và để góp phần giữ gìn an ninh trật tự , ngày 20/7/75 tại số 4 Duy Tân Thành đoàn ( Bí Thư Thành Đoàn lúc đó là anh PHẠM CHÁNH TRỰC ) đã thành lập 4C TNXP với trang phục là quần áo ka - ki màu xanh ( giống màu xanh xe yamaha ), gọi tên là TNXP Tập Trung hoặc là Liên đội TNXP Áo xanh.
                    Sau đó đúng 5 tuần, vào ngày 26/8/75, tại Trường Đoàn Lý Tự Trọng,  Thành đoàn lại tổ chức thành lập thêm 4C TNXP với trang phục là bộ quần áo bà ba vải tám màu nâu, gọi tên là TNXP Huy Động, hoặc là Liên đội TNXP áo nâu  
Sở dĩ hai bộ phận TNXP có tên khác nhau là như thế này : TNXP Tập Trung là xác định phục vụ lâu dài còn TNXP Huy Động có thời hạn 3 tháng . Có nhiều bạn phục vụ xong 3 tháng về đi học tiếp hoặc làm việc khác. Đặc biệt lúc bấy giờ trong lực lượng TNXP áo nâu có 58 anh chị đang là sinh viên năm thứ 1  Đại học Văn khoa .
                 TNXP Huy Động qui định thời hạn phục vụ 3 tháng , nhưng cũng có nhiều anh chị em đi tới mấy năm, như mình đây, bắt đầu gia nhập TNXP (áo nâu ) ngày26/8/75 cho đến tháng 12/1980 mới nghỉ ra làm '' phó thường dân '' , tính ra thời gian cũng được 5 năm 4 tháng ! ( trong đó có khoảng hơn 2 năm chuyển qua biên chế Nông trường  nhưng vẫn sống làm việc theo chế độ tập thể ! )
                      Mục đích khi thành lập TNXP Tập Trung (áo xanh ) ban đầu là hỗ trợ giữ gìn an ninh trật tự , còn TNXP Huy Động ( áo nâu ) là làm kinh tế nhưng khi đi vào hoạt động thì nhiệm vụ đều như nhau = KHAI HOANG PHỤC HÓA và  tùy theo thổ nhưỡng môi trường mà lao động. Do đó, 4C  áo xanh ở Xuyên Mộc Bà Rịa thì khai hoang trồng rừng , trồng cây lương thực như bắp , đậu , khoai lang , khoai mì ..v...v..., 4C  áo nâu ở nông trường Lê minh Xuân Bình Chánh thì đào đắp kênh làm thủy lợi , nhổ cỏ thơm , mía ..v...v... Ở nông trường Lê minh Xuân chừng hơn tháng thì liên đội áo nâu từ 4C được biên chế lại còn 3C . Dưới đây là danh sách các cán bộ thuộc Liên đội áo nâu :
  - Sau khi tập huấn 4 ngày ở trường Đoàn Lý tự Trọng ( bây giờ là số 129 Đinh Tiên Hoàng, Quận Bình Thạnh, TP HCM  ),  đến ngày 30/8/75 thì Liên đội TNXP áo nâu đổ quân xuống Nông trường Lê Minh Xuân. Ban đầu, chỉ có 2 anh NĂM HỒNG và TÁM ĐÔNG phụ trách Liên đội và sau khi ổn định sắp xếp lại thì ban chỉ huy Liên dội áo nâu chính thức gồm các anh : BẢY TRÚC ,  VÕ ĐÌNH BÌNH  ( sau này có một thời gian anh BÌNH làm Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP HCM , hiện anh đã mất ) và  NGUYỄN VĂN QUỲ.


Monday, 6 July 2015

TÔI ĐI THANH NIÊN XUNG PHONG ( P. 2 )






II



                               Sáng sớm thứ bảy,  ngày 28/09/19976, khi mặt trời còn chưa thức giấc, trong gian phòng rộng chứa hơn cả trăm con người đã rục rịch tỉnh giấc cùng vài ba tiếng lào xào, lạc xạc lẻ tẻ của ban đầu thì chỉ trong chốc lát tiếng nói chuyện, tiếng dọn dẹp vật dụng cá nhân, …v ... v... rộn rã hơn, hòa lẫn vào nhau một cách vội vã. Sau khi vệ sinh cá nhân với mức tối thiểu, anh chị em chúng tôi được cấp phát mỗi người một ổ bánh mì thịt, tranh thủ lót dạ khi trời vừa chớm hồng.



Saturday, 17 January 2015

TÔI ĐI THANH NIÊN XUNG PHONG ( P. I )


                                


I


                Vào những ngày đầu giải phóng miền nam thống nhất đất nước 30 / 04 /1975, tôi và gia đình cũng như những gia đình có liên hệ ít nhiều đến chế độ Cộng hòa đều sống trong nỗi lo sợ phập phồng, không biết sẽ được đối xử ra sao? Gia đình tôi gồm sáu người gồm ba, mẹ và bốn anh em trai đang tuổi lớn, em út chỉ mới mười ba tuổi. Ba tôi là sĩ quan cấp tá thuộc binh chủng Không quân đóng tại căn cứ Sư đoàn 3 Không quân Biên Hòa. Ông là một sĩ quan liêm khiết chính trực nên khi rời bỏ Biên Hòa về Sài Gòn chỉ với hai bàn tay trắng, phải ăn nhờ ở đậu nhà của những người cấp dưới cũng như bạn bè. Sau khi ba tôi tập trung đi học tập, gia đình tôi cũng gặp nhiều khó khăn về nhà ở và tài chính kinh tế. Đang lúc bối rối thì đúng là ông trời có mắt, một chú là bạn của ba mẹ tôi, cũng thuộc diện sĩ quan cấp tá binh chủng Không quân còn kẹt lại Việt nam khi gia đình đã di tản ra nước ngoài, mời gia đình tôi về ở để trông nom chăm sóc nhà cửa trong thời gian chú đi tập trung học tập cũng như giúp gia đình tôi ổn định chỗ ở. Khi chỗ ở đã ổn định, mẹ tôi bắt đầu lo về cái ăn, cái mặc cho bốn thằng con trai ăn ở không, chẳng biết làm gì cũng như lo sợ chính quyền lâm thời để ý nên đã đưa tôi và anh ba về Tây Ninh ở cùng gia đình ông ngoại.

                                            



Friday, 2 January 2015

LIÊN ĐỘI 8 ƠI! GIỮ DÙM TA NỖI NHỚ.


                            Các anh chị thân, dưới đây là bút kí của đồng đội Nguyễn Thị Cẩm Hồng trong 1 lần tham dự buổi họp mặt truyền thồng của Cựu TNXP LĐ8 tại Nông trường Phạm Văn Cội, Huyện Củ Chi, TP. HCM. Bài này đã được đăng trên trang web của LĐ8 khi đó nằm trong trang web xã hội Cyworld và khi trang Cyworld " sập " thì mọi bài vở, hình ảnh cũng mất theo. Nay trang Blogweb của LĐ8 được tạo dựng trên Google nên những bài vở đã mất sẽ được truy tìm và " tái xuất giang hồ ". Chúc các anh chị vui vẻ khi đọc và bình luận... 


                               
                    Nhận cuộc gọi của anh Nguyễn KimThịnh: " Ngày 24/3/2013  sẽ tổ chức họp mặt đơn vị anh, em đến nhé!..." rồi im re, mình hiểu anh đang xúc động, mình cũng vậy,  từ từ thôi cho trái tim đập bình thường , Hồng nhé!.
                    Sáng chủ nhật, Nông trường Phạm Văn Cội như nở hoa chào đón những " ông già bà lão " trở về nơi ngày xưa họ đã đổ những giọt mồ hôi, gởi lại những kỷ niệm, thậm chí máu đã rơi trên mảnh đất khô cằn đá ong mà mỗi nhát cuốc bật lên tóe lửa và tuổi trẻ của họ đã trót đặt vào nơi đây mà sau này khi tuổi đã xế chiều ký ức họ cứ đau đáu nhớ về một Phạm Văn Cội vừa thương vừa …nhớ.
   " Dạ, đó là con chim chích chòe chớ đâu phải gà ạ, thưa thủ trưởng! " là lời trần tình của một anh chàng trong đội " lỡ tay " làm thịt chú gà của thủ trưởng hay là cố cãi chày cãi cối " Ậy ! bảo đảm với các đồng chí tớ bắn con chó hoang " ai ngờ là chó của Đội và còn nữa:
   H. ơi! mười tám tuổi H. ơi! em đẹp lắm
  ( Rồi ọt rơ )Sống như em …chết phức cho rồi…
hoặc những tối thứ bảy sinh hoạt tập thể thì cánh nữ đã có những chuẩn bị rất ư là con gái ( chuyện này ai cười là có tội đó nghe ), biết sao không mọi người?  Là con gái mà  ai chẳng muốn mình đẹp, thế thì những ống cuốn tóc bằng   " mút " được phát huy tác dụng và để " mái tóc em gợn sóng ba đào " thì cây sắt cời than được hơ trên lửa rồi rồi quấn vào tóc, có khi nóng quá lại phản tác dụng làm những lọn tóc quăn tít cháy vàng. Thương quá phải không các đồng đội của tôi? Còn thương biết bao khi những trái tim cùng với nhịp đập đi lên của Nông trường hoà làm một : có những đôi uyên ương chọn nơi này làm quê hương, thế hệ thứ hai đã có mặt nơi " chó ăn đá, gà ăn …sỏi " .
                " Con đê đầu làng dáng dấp hình bóng quê tôi …người cấy cày người thì gieo mạ …" anh Thôi Hoàng Tuấn, anh Thơ , đâu rồi, sao không cho mình gặp để viết trọn lời bài hát mà anh Hứa Gia Tường phổ nhạc( Hình như cái tựa là " Cuộc sống mới, cuộc đời mới " thì phải!)? Lâu lắm rồi, khi mình công tác ở Trường Thanh niên Xây dựng Cuộc sống mới Xuyên Mộc, trong lần xuống Đội của anh Nguyễn Quốc Hải ( Liên đội 7 chuyển qua làm cán bộ khung cho Trường ), thấy anh đang tập cho học viên bài hát này nghe hay quá và mình nhớ đến giờ. Bởi vậy, khi nghe mình hát, ai cũng ngạc nhiên sao " đặc sản " của đơn vị Liên đội 8  Phạm văn Cội, Huyện Củ Chi lại bay tuốt qua bên Bà Rịa , Sông Bé. Thì " hữu xạ tự nhiên hương " mà lỵ ( hổng biết câu này đúng không ta ? ). Mình ghét thời gian qua nhanh quá để những cái Nhớ cứ phải Quên!
                Mình ứa nước mắt khi nghe chị Ánh kể khi chị cấn bầu ( anh Tài và chị tổ chức cưới ở Nông trường ), lúc ấy cái ăn thiếu thốn, có những đồng đội biết chị phải nuôi hai người nên nên lấy trộm gạo cho chị có cái để nuôi em bé, có gì đều dành cho bà mẹ trẻ. Mình ghét cái khốn khổ của cái đói. Mà thôi! Những chuyện không vui cứ cho nó vào quên lãng nghe mọi người…Bây giờ, trở về chuyện hôm ấy ngày 24/3/2013, ngày họp mặt của Liên đội 8 tại Nông trường Phạm văn Cội, Huyện Củ Chi, TP. HCM. 
                Buổi họp mặt có sự hiện diện của anh Phạm Việt Hồng ( Giám đốc Công ty Bò Sữa Thành phố Hồ Chí Minh ), anh Nguyễn Ngọc Đỉnh ( Phó Giám đốc Công ty Bò Sữa Thành phố Hồ Chí Minh), anh Huỳnh Ngọc Mĩnh ( Giám đốc Nông trường Phạm Văn Cội ) và anh Lại Quang Phong ( Phó Giám đốc Nông trường, một cựu TNXP của đơn vị Liên đội 8). Các anh đã cho mình xóa bỏ cái khoảng cách lãnh đạo ở đây,  sao thấy gần gũi thân tình quá mà mình tưởng tượng sẽ là những ông  bệ vệ, mặt nghiêm trang khó đăm đăm.  Mấy anh vừa vào hội trường là nở nụ cười, bắt tay từng người khiến mình chắc lưỡi xém thốt lên hai từ : " thấy đã " ( vô cùng xin lỗi nếu lời thật mất lòng).


Thursday, 11 September 2014

CHÀO LIÊN ĐỘI 8 TNXP.

:


                Cuộc đời như giấc ngủ trưa .
       Giống luồng gió thoảng ,  tựa cơn mưa rào .
               Cuộc đời như giấc chiêm bao .
        Mới  xuân  xanh  đó  già  mau  đến rồi .

          Ôi thời gian... trôi thật là nhanh quá , mới đó mà đã ba mươi mấy năm để chúng ta làm Cựu TNXP . Mới đó mà giờ đây đầu của ai cũng hai thứ tóc . Mới đó mà giờ đây ai cũng đã là ông là bà . Mới đó... và mới đó... có một số anh chị đã ra đi vĩnh viễn . Xin thành thật chia buồn cùng thân nhân gia đình các " đồng đội một thời và mãi mãi ".
           Ba mươi mấy năm về trước , do yêu cầu thay đổi về mô hình kinh tế trong quan hệ sản xuất nên các nông trường đã tổ chức sắp xếp lại lực lượng lao động sản xuất . Để thích nghi , lực lượng TNXP trên các nông trường cũng phải thay đổi đã bố trí cũng như cơ cấu  lại lực lượng của mình và thế là một số anh chị em chuyển công tác , chuyển ngành ... Một số về lại lực lượng , về thành đoàn , về ban khai hoang cũng như một số thì ra quân và số còn lại vào biên chế để rồi trở thành cán bộ , công nhân , viên chức của các nông trường . Kể từ đó , một cuộc thất lạc vĩ đại bắt đầu . Hồi đó chúng ta không có phương tiện liên lạc như bây giờ cho nên anh chị em chúng ta đã thất lạc nhau quá lâu : mấy chục năm ....
          Sau khi kết nối và liên lạc lại - ( thật sự thì chúng ta cũng chỉ kết nối lại khoảng hai ba chục phần trăm ....) -  thì điều làm chúng ta trăn trở nhất là cuộc sống của tất cả anh chị em cựu TNXP : một số ít anh chị em do khéo léo làm ăn đã vươn lên ổn định cuộc sống  nhưng số còn lại đa phần cũng còn khó khăn mà trong đó có một số anh chị em cực kỳ khó khăn . Trong những buổi họp mặt truyền thống hàng năm , chúng ta thường hay đề cập và bàn đến một chính sách : đãi ngộ , hỗ trợ  hay trợ cấp cho những anh chị em cựu TNXP có hoàn cảnh khó khăn . Tuy nhiên , đến nay , vì nhiều lí do ngoài khả năng nên tâm nguyện đó chúng ta chưa thực hiện được như mong đợi . Thôi thì, chúng ta hãy tự hài lòng với những gì mình đã có được và những anh chị em có hoàn cảnh khó khăn hãy cố gắng " vượt qua chính mình ". '' Bóng mây chính sách '' không thể nào che mát cho tất cả mọi người , ví như cái chăn ngắn trong mùa lạnh , hễ che kín chân thì hở đầu  mà che kín đầu thì hở chân ... không thể thỏa mãn cho tất cả .



Friday, 15 August 2014

TÂM SỰ SAU HỌP MẶT NĂM 2012.






                                                          
             Tuyệt vời! Quá tuyệt vời! Đó là cảm nghĩ của mình sau khi ra về từ buổi họp mặt cựu TNXP/LĐ8 nhân dịp kỷ niệm lần thứ 36 ngày thành lập LL/TNXP/Tp.HCM tại Bến Đò Quán ở khu Du lịch Bình Quới 2 cùng các bạn.                                                                       
             Đây là lần thứ 3 mình góp mặt cùng các bạn ở cuộc vui này, nhưng cũng như những lần trước, khi gặp lại đông đủ các bạn thì mình cảm thấy nhớ quá một thời gian khổ khi còn là đội viên TNXP!  Bởi trong cuộc sống gian nan, tất bật này mình vẫn luôn dành riêng một góc của tâm hồn cho đồng đội - những người đã luôn ở bên cạnh mình lúc gian khổ nhất của tuổi thanh xuân - hình ảnh của các bạn luôn ghi sâu trong tâm trí mình. Có lẽ những kỷ niệm ấy sẽ mãi đi theo mình suốt cuộc đời còn lại các bạn ạ! Nói như vậy để thấy rằng, với mình, kỷ niệm của một thời TNXP là quá đẹp, quá đáng đểnhớ. 


                                           

ĐỒNG ĐỘI - MỘT THỜI ĐỂ NHỚ.







               Tháng 09 năm 1976, khi còn đang ngồi ở ghế nhà trường, vì lý do riêng Mình đã đăng ký gia nhập LL/TNXP Thành Phố. Với một học sinh phổ thông còn non nớt như Mình ( lúc ấy Mình đang học lớp 12 ) thì lý tưởng phục vụ hay hy sinh cống hiến gì đó cho tổ quốc là điều xa vời, không hề nghĩ tới. Thậm chí trong Mình không có khái niệm đồng chí hay đồng đội gì cả và cũng không hề biết mình đi TNXP  để làm gì ( Mình tin rằng đây cũng là tâm trạng chung của hầu hết các bạn trẻ thời ấy ). Chỉ đến khi được phân công về ĐĐ3/LĐ8,  được các Anh Chị đi trước chỉ bảo đưa vào nền nếp kỷ luật, rèn luyện kỷ năng lao động, kỷ năng sống tập thể, hình thành lý tưởng xây dựng tổ quốc sau chiến tranh v.v… thì Mình mới ngộ ra rằng được phục vụ trong LL/TNXP là vinh dự cho  mọi thanh niên thời ấy.
             03 năm – thời gian ấy không là quá dài trong đời mỗi con người nhưng cũng không là quá ngắn ở tuổi thanh xuân tràn đầy sức sống. Mình đã có 03 năm ở Nông trường Phạm Văn Cội 1 với biết bao buồn vui cùng đồng đội : nào là lấp hố bom trồng cao lương khoai mì,  lấy phân trấp ở Bàu Chứa, rồi chống úng ở Lê Minh Xuân, rồi chặt hom mì ở Bù Nho v.v…Kể làm sao cho hết những gian khổ Mình và đồng đội đã trải qua lúc ấy, thâm chí có người đã phải ra đi mãi mãi để có một nông trường Phạm Văn Cội như chúng ta vẫn nhìn thấy hôm nay. Cũng từ trong gian khổ Mình mới hiểu được thế nào là đồng đội đồng chí: thương yêu đùm bọc lẫn nhau, chia nhau từng miếng ăn giấc ngủ trong hoàn cảnh khó khăn thiếu thốn trăm bề. Quả thật, nếu không có đồng đội có lẽ Mình đã không làm được gì…03 năm ấy đã cho Mình một vốn sống vô cùng quý giá.


Wednesday, 13 August 2014

NHỮNG KỶ NIỆM THỜI THANH NIÊN XUNG PHONG.



NHỮNG KỶ NIỆM MỘT THỜI THANH NIÊN XUNG PHONG









          Trong cuộc đời của mỗi con người ,có rất nhiều sự kiện, biến cố như : được - mất , vui - buồn  xảy ra ...Những chuyện mà theo thói quen cộng với chút lãng mạn, người ta gọi là kỷ niệm . Kỷ niệm lại thuộc về phạm trù quá khứ mà hễ nói tới quá khứ thì nghe như là lâu lắm, xa lắm . Về lịch sử, đối với một quốc gia, ba bốn chục năm không là gì cả, nhưng với một con người là cả cuộc  đời, cả một khoảng thời gian đủ dài để thách thức trí nhớ. Tuổi càng cao thì quá khứ càng dài, càng xa, khó mà nhớ hết mọi chuyện tình người với nhau và khi gặp lại còn kẻ quên người nhớ, huống hồ là sự kiện, biến cố.                              
          Tôi cũng muốn hoài niệm lại quá khứ một thời TNXP nhưng sao khó quá, không biết bắt đầu từ đâu, sắp xếp câu chữ, bố cục nội dung, phương pháp hành văn ra sao, mà Tôi thì lại rất dở về cái khoảng " Văn chương thi phú ", nhưng cái chính là không thể nào nhớ hết chi tiết các sự kiện để mà sắp xếp cho mạch lạc. Nói dài dòng như vậy để các bạn hiểu cho cái nỗi khổ của các " Nhà văn nghiệp dư ". Nhưng không hề chi, Tôi nghĩ chỉ cần có  tấm lòng là được, phải không các bạn? Có sao viết vậy, nhớ đến đâu viết đến đó và chắc chắn là các bạn sẽ thông cảm  cho TNXP viết nhé.
          Bắt đầu từ cái ngày 26/8/1975, cái ngày mà Tôi không thể nào quên được : cái ngày làm thay đổi cả cuộc đời mình, cái ngày mà Tôi đăng ký gia nhập lực lượng TNXP... Chắc mọi người không quên, hồi mới giải phóng sau năm 75, trong thành phố, các quận, phường, đều có tổ chức Hội, Đoàn, tập hợp thanh thiếu niên sinh hoạt văn nghệ, học tập chính trị ..v.v, qua đó tuyên truyền giáo dục cho thanh niên về tình hình nhiệm vụ mới... Tối tối, ở những bãi đất trống, thanh niên nam nữ tụ tập lại cùng ca hát, cùng nhảy múa " Sol Đố Mì " hết sức náo nhiệt. Tôi cũng sinh hoạt ở một khu phố như vậy (hồi đó gọi là ấp 6 xã Thạnh Mỹ Tây, bây giờ là phường 21 Bình Thạnh ). Cho đến một ngày, trong một buổi sinh hoạt, sau khi phổ biến một số vấn đề về tình hình nhiệm vụ ..v.v, anh phụ trách thông báo, hiện Thành Đoàn cần tuyển một số thanh niên để gia nhập lực lượng TNXP, điều kiện chỉ cần có sức khỏe và tự nguyện là đủ. Lúc bấy giờ, Tôi chẳng biết, chẳng hiểu TNXP là gì nhưng nghe nói đi đào kinh, lấp hố bom nên nghĩ chắc là cũng có tiền mà Tôi thì đang không có việc làm, gia đình thì thuộc diện khó khăn, phải chạy ăn từng bữa, vậy nên đăng ký đi TNXP, vừa có việc làm, vừa lại bớt được một miệng ăn cho gia đình. Thế là Tôi đăng ký cùng với mấy người bạn trong xóm. Sau đó, đến ngày 26/8/75, Tôi cùng 3 người bạn là Võ Văn Hòa, Nguyễn Văn Phú, Lê Hồng Thủy , tất cả bốn người đến tập trung tại nhà hàng Thanh Thanh ở trên đường Phan Thanh Giản ( đường Điện Biên Phủ - Xa lộ Hà Nội ngày nay ). Sau đó, chuyển qua trường Đoàn Lý Tự Trọng( bây giờ là Trường Cán Bộ TP HCM số 129 Đinh Tiên Hoàng, Quận Bình Thạnh ) thì đã thấy đông người lắm rồi. Sau khi ăn uống nghỉ trưa xong, mọi người tập hợp lại nghe Bí Thư Thành Đoàn Phạm Chánh Trực phổ biến tình hình nhiệm vụ và mục đích lý do thành lập đội TNXP. Khi đã xác định lại tên tuổi địa chỉ rồi thì chia phân cấp A, B, C và tất cả được 3C, mỗi C có 2B, mỗi B có 3A ,mỗi A có từ 8 đến 12 người, vị chi trên dưới 200 người. Cuối cùng là lãnh quân tư trang : mùng, chiếu, tấm đấp, đặc biệt là bộ đồ bà ba vải tám màu nâu, có người bảo giống đồ tù nhưng có lẽ giống đồ thầy chùa hơn (sau nầy Tôi mới biết còn có 4C TNXP bận đồ ka - ki màu xanh dương, đóng ở Xuyên Mộc nữa ) .Ở trường được 4 ngày để học chính trị thì đến ngày 30/8/75 ,tất cả được chuyển xuống nông trường Lê Minh  Xuân . Và kể từ bây giờ, tất cả đã trở thành TNXP thực sự . Với Tôi từ đây, cuộc đời bắt đầu sang trang mới. Và sau năm năm bốn tháng khoác áo TNXP " Thế giới quan và nhân sinh quan " ở trong Tôi đã thay đổi rất nhiều. Tôi đã từng nghe ai đó nói TNXP là trường " Đại học " thực hành lớn là rất đúng và suốt hai ngàn ngày làm TNXP, biết bao nhiêu là kỷ niệm, buồn, vui, bi, hài, nói chung có đủ hỹ, nộ, ái, ố.



                                         
           Liên đội TNXP áo nâu ( hồi đó gọi như thế để phân biệt với Liên đội áo xanh ở Xuyên Mộc, chứ chưa có tên chính thức ) do anh Ba Bình làm chính trị viên, anh Nguyễn văn Hoa làm Liên đội trưởng (sau này các anh lần lượt làm Chỉ huy trưởng lực lượng TNXP ), ngoài ra còn có các anh Đặng Nhứt, Trần Lượng, Phan Tấn Lân. Võ văn Đệ . Nguyễn Tự Chúc...tham gia trong ban chỉ huy Liên đội, hoặc ở các C ... Tôi thuộc C2 do anh Trần văn Tâm  làm chính trị viên, anh Nguyễn Quí Ninh làm C trưởng, anh Nguyễn Văn Phước làm C phó  ... Đến Lê Minh Xuân, C2 đóng ở đầu kinh B, hướng gần chợ Đệm với công việc chính là đắp bờ bao. Khi xáng cạp móc đất dưới lòng kinh B quăng lên ra hai bên bờ, TNXP mình chỉ việc tổ chức san phẳng ra dọc hai bờ kinh. Nơi đóng quân, xung quanh, chỗ nào có đất thì toàn sậy, chỗ nào ngập nước thì toàn cỏ năng, giao thông chỉ bằng xuồng, ghe, muốn đi bộ cũng không có đường đi, bốn bề chỉ toàn nước. Nước thì trong vắt nhưng không xài được do bị nhiễm  phèn rất nặng. Nước ngọt, hậu cần phải chống ghe đi chở từ hướng chợ Đệm, Bình Chánh và đôi lúc " giáp hạt " nước, không chở kịp, thiếu nước uống, múc nước kinh luộc với mấy trái bầu uống đỡ, cũng không tệ.  Không điện, tối chỉ thắp đèn dầu. Ban đêm, sau giờ sinh hoạt toàn C, đến giờ ngủ, trở về sam với ánh sáng nhờ nhờ làm mấy bạn gái khóc rưng rức vì nhớ nhà... Chừng hơn tháng, theo kế  hoạch của cấp trên, tất cả 3 C cùng nhổ trại về hội quân tại khu đất trống sát bên dòng kinh Xáng, sau lưng Ông Phật cô đơn. Về đây, ba C cùng ở chung một chỗ, gần đường ( chỉ đi bộ thôi chứ cũng chẳng có xe  ), gần dân, tối có điện thắp sáng, ai nấy đều phấn khởi, nhất là mấy " đồng chí " gái hớn hở ra mặt ... Nhớ có lần, tầm nửa đêm, có mấy người dân, họ kè một bà thím cỡ 40 tuổi đang đau đẻ, đến chỗ TNXP mượn chiếc xuồng chở ra lộ để đón xe đi cấp cứu đẻ. Lúc trên  xuồng, nhằm đánh lạc hướng cơn đau đẻ ai cũng kiếm chuyện nói với thai phụ. Khi đó, Tôi có hỏi :" Thím sanh lần thứ mấy rồi? ", " mười bảy, mười tám lần gì đó, không nhớ nữa chú ơi! ". Bà thím trả lời làm mình hết hồn tỉnh ngủ luôn. Đó cũng là một kỷ niệm thú vị trong một lần làm công tác dân vận.                  
          Lúc này, công việc chính của TNXP toàn Liên đội là đi nhổ cỏ thơm cho nông trường. Một số thì chia từng tổ hai, ba người đi khắp nông trường, đo đạc, thống kê, định vị đất đai, nhà dân xen canh, xen cư để phục vụ công tác quy hoạch đất đai của Nông trường. Còn có một nhiệm vụ đặc biệt nữa là người của Sở Văn hóa Thông tin trực tiếp xuống Liên đội để tuyển một số anh chị em, ngoại hình coi đỡ đỡ một chút, lập ra một đội vừa hợp ca vừa  múa để đại diện TNXP tham gia hội diễn toàn thành, chào mừng mùa xuân đầu tiên TP mới giải phóng. Hội diễn tổ chức trước tết Nguyên đán Bính Thìn (1976 ), tại trụ sở Quốc hội chế độ cũ, tức Nhà hát Thành phố bây giờ... Tôi cũng nằm trong số được chọn để tham gia nhóm múa( hồi đó mình cũng chuẩn " men " ra phết chứ bộ !!??... hà... hà...). Tập tại chỗ chừng nửa tháng, thì chuyển về Sở VHTT ở bên hông Nhà hát ( nhà hàng LION bây giờ ), ăn, tập, ngủ, nghỉ tại chỗ, cắm trại 100%. Bác nhạc sĩ Xuân Hồng là một trong số những người tham gia luyện tập cho TNXP . Hội diễn năm đó TNXP được giải khuyến khích cho 2 tiết mục ca và múa. Sau hội diễn một tuần là tết Nguyên đán. Trừ những anh chị em tình  nguyện ở lại giữ trại, tất cả TNXP còn lại được xả trại về nhà ăn tết . 
          Hồi đó, Tôi  quen với một bạn gái TNXP cùng C tên M D. Hai đứa đối xử với nhau trên mức tình cảm một chút nhưng rất là trong sáng. Để ý đến với nhau,nhưng cái nắm tay cũng không dám. Chắc các bạn cũng biết  vấn đề tình cảm nam nữ trong các tổ chức, đơn vị, đoàn thể hồi ấy rất là nghiêm ngặt,  lạng quạng là bị phê bình kiểm diểm " te tua ". Trước khi xả trại về nhà ăn tết, hai đứa hẹn nhau sáng mùng 1 tết tại rạp chiếu phim mi-ni Rex để coi xuất 8 giờ 30 bộ phim VĨ TUYẾN 17 - NGÀY VÀ ĐÊM . Sáng mùng một tết, má lì xì cho Tôi 300đ ( 1 tờ 200đ in hình Vua Quang Trung, một tờ 100đ in hình Tả Quân Lê Văn Duyệt ). Tôi thì đi từ Bà Chiểu ra, em thì đi từ Phú Lâm vô, đều bằng xe buýt. Khi hai đứa gặp nhau tại rạp hát thì đã gần 9 giờ. Là " Nam nhi chi khí ", Tôi bước lên trước để mua vé nhưng bỗng khựng lại rồi từ từ đứng hình luôn ( không phải chứ ! ) khi thấy bảng giá : 150đ / vé người lớn. Không biết lúc đó, có ai biết nỗi khổ của Tôi?. Số là sau khi trả tiền xe buýt hết 6đ, thì trong túi chỉ còn 294 đ thì làm sau mua được 2 vé, đó là chưa kể tiền xe bận về? Lẽ nào lại kêu em đưa tiền? Tôi bèn kiếm cớ nói với em :" phim đã chiếu gần 30 phút rồi, coi mất hay và làm sao mình hiểu? Thôi, mình đi rạp khác coi nghe em !" . Em nói thích phim nầy và chờ đã lâu mới có dịp " Thôi mình vô coi đại nghe anh ", vừa nói em vừa bước tới móc tiền mua vé. Hà ... hà... không ai khác, chính là em đã cứu cho Tôi một bàn thua trông thấy, thật là ngại quá đi chứ hả...!!! Mấy chục năm rồi không gặp nhau, không biết bây giờ em ra sao? Giờ đây mỗi khi nhớ lại, thấy lòng mình lâng lâng xao xuyến, thật là một kỷ niệm dễ thương. 






          Ăn tết xong, trở lại đơn vị, việc ai nấy làm. Đến cuối tháng 2/76, do yêu cầu công tác, C2  được điều chuyển lên  Củ Chi. B1 của Tôi thì đến nông trường Phạm Văn Cội 1 còn B2 thì đến nông trường Phạm Văn Cội 2. Tất cả sẽ là cán bộ khung để đón đợt quân TNXP vào ngày 28/3/76. Và kể từ ngày này, Liên đội 8 TNXP chính thức ra đời tại Nông trường Phạm Văn Cội 1 và Liên đội trưởng đầu tiên là anh Đặng Nhứt. Hồi đó, theo phân cấp, thì TNXP ở các Nông trường chịu sự quản lý của 2 cơ quan : Một là Ban chỉ huy LL TNXP ở 84 Nguyễn Thị Minh Khai, Quận 3 TP HCM và anh 7 Thanh (Võ Viết Thanh ) là Chỉ huy trưởng đầu tiên. Hai là  Ban Khai hoang Xây dựng các Nông trường ở số 8 Hoàng hoa Thám, Bình Thạnh. Lực lượng TNXP thì quản lý về nhân sự, có thể điều động cán bộ, đội viên TNXP còn Ban Khai hoang thông qua các nông trường để giao chỉ tiêu và khối lượng công việc. Không biết lúc đó có bao nhiêu nông trường nhưng theo Tôi  biết thì có 9 NT có mặt TNXP gồm : NT Lê Minh Xuân, NT Nhị Xuân, NT Tam Tân, NT Phạm Văn Hai, NT Gò Xoài Lê Tấn Sỹ, NT Đỗ Hòa, NT Thái Mỹ, NT Phạm Văn Cội 1, NT Phạm Văn Cội 2. Khoảng cuối năm 76, có dịp đi công tác về TP, tiện đường  Tôi ghé báo cơm ở Ban khai hoang thì thấy có 6 - 7 anh chị TNXP ở các Nông trường cũng ghé ăn " chực " như mình và tất cả kéo vô phòng Hành  chánh xin phiếu cơm.  Chắc các bạn cũng biết,những năm mới Giải phóng, cả nước thiếu đói trầm trọng nên khẩu phần ăn của bếp ăn tập thể rất " hẻo ". Bình quân mổi người một chén cơm vừa vừa. Ở C mình, có nam, có nữ, người ăn khỏe, người ăn yếu, sang qua sớt lại, thì có thể đủ no chứ đi tới bếp lạ một mình một phiếu không " thấm " vào đâu!!! Trưởng phòng Hành chánh Ban Khai hoang ngày ấy là anh Tư Sang. Tôi đại diện cả nhóm đứng ra :" Anh Tư ơi, anh bảo chị " Lý Quản " cho tụi em mỗi đứa 2 phiếu đi anh, chứ tụi em " sầm sầm " như vầy, một phiếu ăn không no " " Để dành cho người khác nữa chứ! " Ảnh cười cười nói," nhưng thôi, duyệt cho tụi bây 2 đứa 3 phiếu, được chưa? ". Mình đùa nịnh với ảnh :" Anh tốt quá, anh mà làm vua thì chắc dân được nhờ lắm ". Không ngờ ba mươi mấy năm sau, câu nói đùa ngày nào đã trở thành sự thật.Có điều anh không làm Vua mà làm Chủ Tịch nước. Đến giữa năm 1978 thì có chính sách mới về TNXP : tất cả TNXP 9 Nông trường được sắp xếp lại, ai chuyển ngành thì chuyển, ai về Lực lượng thì về, ai xuấ ngủ thì xuất, còn lại được biên chế thành cán bộ công nhân viên chức Nông trường. Lúc này, Lực lượng TNXP không còn quản lý TNXP nông trường nữa  mà chỉ  quản lý các Tổng đội TNXP cơ động và các Liên đội TNXP miền như Dũng Cảm, Kiên Cường, Dũng Chí, Quyết Thắng..v.v. Kể từ đó, TNXP các nông trường phải hạch toán năng suất lao động của mình, nghĩa là năng suất lao động được tính lời lỗ chứ không còn lao động phong trào nữa. Tùy theo thổ nhưỡng mà mỗi Nông trường quy hoạch nuôi trồng cây con khác nhau. Liên đội 8 TNXP  ở nông trường Phạm Văn Cội 1 cũng không ngoại lệ. Sau khi được biên chế trở thành CB CNVC Nông trường đã thấy tín hiệu an cư lập nghiệp. Những anh chị em bám trụ với Nông trường, dần dần ổn định cuộc sống, người lấy vợ, người lấy chồng, xin đất cất nhà ra riêng, xây dựng gia đình, sanh con đẻ cái ... Nhớ lại khoảng giữa năm 76, trong C1 Liên đội 8 TNXP của Tôi, có anh Bảy, tầm ngoài 40 tuổi, lớn nhất C, một buổi tối, sau khi cơm nước xong , rảnh rổi ngồi nói chuyện chơi, ảnh bảo đưa tay để ảnh coi cho một quẻ. Tuy không tin nhưng để thư giãn, Tôi cũng đưa tay ra rồi ngồi im nghe ảnh nói. Ảnh nói nhiều lắm, nhưng Tôi chỉ nhớ có câu " Sau này vợ chú nhỏ hơn chú 6 tuổi ". Nói về chuyện tình cảm thì riêng Tôi cũng có  vài lần hợp tan. Sau biên chế, Tôi được điều chuyển về một Đội sản xuất của nông trường, lương của Tôi được 59 đồng 50 xu, một mức lương khá cao so với mặt bằng chung lúc bấy giờ . Lúc đó khoảng tháng 9 hay tháng 10 /1978, Tôi có quen một cô công nhân trong Đội, tình cảm cũng thắm thiết và tính Tết này sẽ tổ chức tuyên bố. Sau mấy tháng dành dụm , có dư cũng được gần 100 đồng. Tôi tính  dẫn em đi sắm trước cặp nhẫn, đôi bông ...để dành và em cũng đi xỏ lổ tai để chuẩn bị làm cô dâu. Vàng 24k lúc đó cỡ trên dưới 200 đồng /lượng (cây). Quay trở lại một chút về lời " Tiên tri " của anh Bảy gần ba năm trước, ảnh " phán " rằng sau này vợ Tôi sẽ nhỏ hơn 6 tuổi. Trong khi cô công nhân vợ tương lai của tôi sanh năm 1960,  Tôi thì sanh năm 1956, nghĩa là cô ấy chỉ nhỏ hơn Tôi có 4 tuổi và đám cưới là điều chắc chắn sắp diễn ra. Hà...hà ... lời  " tiên tri " của anh sai rồi anh Bảy ơi. Tôi thầm nói như vậy nhưng... Chuyện đời ai biết được chữ " ngờ "?. Số phận con người có khi chỉ được thay đổi vào phút " 89 ". Chuyện là như vầy, hai đứa chưa kịp đi sắm nữ trang thì Má Tôi lên thăm, chuyện trò trao đổi, Má nói từ đây đến đám cưới còn tới ba bốn tháng " Thôi ! tiền này để Má làm vốn buôn chuối , tới gần ngày ...Má trả lại rồi sắm cũng không muộn! " Tôi ok liền và nói " Gần đến đó Má mua dùm đôi bông và cặp nhẫn luôn đi, con khỏi mắc công đi mua ". Tôi còn lấy ni đưa cho má nữa chứ nhưng " Phúc bất trùng lai họa vô đơn chí ". Không ngờ ba tháng sau, đến Nô-en, vàng nhảy vọt lên 2.000 đồng một lượng, trong khi ba tháng trước với 100 đồng, có thể mua được  bốn năm chỉ, giờ sau ba tháng với số tiền đó chỉ mua   được có 5 phân.  Nhưng điều quan trọng nhứt là, sau mấy chuyến buôn chuối, do không có kinh nghiệm nên hư hao, lỗ lã,  thâm thủng hết vốn!!! Một phân vàng bây giờ cũng không có tiền để mua.  Thôi rồi tình duyên của con đã đi theo mấy buồng chuối của Má rồi, Má ơi ! Tôi kêu lên thành tiếng khi đón nhận những tin không vui đó. Bây giờ tiền đâu mà cưới vợ? Hồi đó, có Ngân hàng đâu mà mượn, mà nếu có thì lấy gì thế chấp để mà mượn. Mượn bạn bè TNXP ư? Mượn ai đây? Khi ai cũng  là " Vô Sản "?. Gần đến giờ G, nhà gái hối thúc và mời người lớn bên đàng trai đến để bàn lần cuối thủ tục. Tôi bây giờ như ông " Từ Hải ", không biết tính làm sao? Nhưng dù sao cũng phải quyết. Sau vài đêm mất ngủ, Tôi gặp em " Chắc chưa  cưới được. Em có thương anh thì chờ anh hai năm nữa ". Tôi vừa nói, em vừa khóc vừa hỏi lý do. Thật là đột ngột cho em cũng như cho nhà gái, họ không đòi hỏi gì . Nhưng do mình vẽ ra kịch bản này kia, giờ không có khả năng thực hiện, đành phải " hoãn binh " . Vì sĩ diện, mà Tôi không thể nói thật lý do!!! Hơn một năm sau, qua sự mai mối, em lấy chồng, người cùng địa phương. Bây giờ em vẫn ở Nông trường PVC và sống hạnh phúc với chồng con. Nhưng mãi mãi em không thể nào biết được sự thật, duyên tình của em dang dở là do ...giá vàng !!! Thật là khôi hài ( hay bi hài ) và đây là kỷ niệm chứa nhiều cung bậc cảm xúc nhất. Trong chuyện tình cảm, hai đứa chưa đi quá giới hạn cho phép và đó là điều làm cho tâm hồn Tôi thật là thanh thản ( hồi xưa Tôi " đàng hoàng " lắm, chớ đâu có " quỉ quái " như bây giờ,hà... hà ...!! ). Em lấy chồng được hơn một năm, thì đến lượt Tôi lấy vợ ( năm1981 ), cũng là công nhân trong đội sản xuất ... Nhưng điều  ngạc nhiên là vợ Tôi  sinh năm 1962, nhỏ hơn Tôi 6 tuổi, đúng như lời anh Bảy đoán năm xưa .( Không biết anh hên, hay là hay??? Sao lại trùng hợp thú vị như vậy ???).Thế đấy, cuộc sống ở TNXP có mấy năm thôi mà đầy ắp kỷ niệm. Có kỷ niệm  nhẹ nhàng dể thương, có kỹ niệm sâu sắc đậm đà, có kỹ niệm xốn xang và dữ dội. Bây giờ, ngồi nhớ lại những chuyện đã qua, hoài  niệm quá khứ một thời TNXP, Tôi nghiệm ra một điều : Tất cả đều do một chữ DUYÊN. Có nhiều việc, sao Tôi không làm Mà  lại làm TNXP ? Cũng vì chữ DUYÊN!!! " Xuất thân " TNXP  Lê minh Xuân nhưng sao lại " định cư " ở TNXP Phạm Văn Cội, cũng là chử  DUYÊN!!! Chỉ mấy năm TNXP thôi, mà " Sở hữu " một  " Bầy " kỶ niệm không " đụng hàng ", lẽ nào không phải là DUYÊN???
          Liên đội 8 TNXP, sau bao nhiêu năm tứ tán, giờ tập hợp lại, cũng là do " Hữu Duyên Thiên Lý ". Và cuối cùng là  TNXP " ĐỒNG ĐỘI MỘT THỜI VÀ MÃI MÃI " Cũng là DUYÊN.!!!                                                               
                                                                           

                                                                                 NGUYỄN QUỐC THẮNG

                                                                                            LĐ8 TNXP  













                                                                       


                                             

Translate